Thứ Ba Bát Nhật PS: Tôi đã trông thấy Chúa

Suy niệm Lời Chúa
Thứ Ba Bát Nhật Phục Sinh
(Ga 20,11-18)

TÔI ĐÃ TRÔNG THẤY CHÚA

Hôm nay phần Kinh Thánh trình bày việc Chúa sống lại bằng sự kiện: Chúa hiện ra với chị Maria Mađalêna. Đó là ngày thứ ba sau vụ xử án đóng đinh Chúa. Các phụ nữ đã từng có mặt bên thập giá (Mc 15,47; Ga 19,25) rủ nhau đi đến mồ theo thói quen để xức thuốc thơm (Mc 16,1). Thánh sử Gioan kể Maria Mađalêna như một nhân vật chính. Có lẽ chị là người hoạt động nhất. Chị đến mồ khi trời còn tối (Mc 16,2: Mặt trời mọc tang tảng sáng), để thăm mộ và để tỏ ra mình còn đang chịu đại tang như phong tục ấy.

Khi đến mồ thì thấy mồ mở toang, khối đá lăn qua một bên, chị lo lắng thêm và quên hết lời Kinh Thánh chính Chúa đã tiên báo cuộc Phục sinh (Mt 16,21-23; Mc 8,17-21; Mt 18,31-34) càng chìm sâu vào nỗi ưu phiền. Lập tức, chị nghĩ  xác Chúa bị ăn cắp. Chị nghĩ sao người ta còn hành hạ Ngài tới tận nấm mồ nữa kia (c.13). Không tìm gì hơn nữa, Maria vụt chạy về báo cho các môn đệ (20,2). Hai môn đệ yêu dấu bỏ chạy (Ga 1,37-40) đi tới mộ. Họ là nhân chứng xác thực cho sự kiện mộ trống (Mt 27,64.28,12-15). Họ ra về mà không nói chi cho Maria cả. Chị trở lại mộ và khóc ròng (c.11). Nước mắt chị chứng tỏ lòng quyến luyến xâu xa, thương mến ngút ngàn. Nhưng đây không phải là nơi trào đổ những giọt lệ trần thế. Có thể những giọt nước mắt mờ không cho chị nhận ra Chúa Phục sinh.

Mặc dù được hai thiên sứ cho biết mà chị vẫn chưa tin được. Hai vị mặc áo trắng toát như thói quen của nhân vật thiên quốc (Mc 9,3.16,5; Cv 1,10; Kh 3,4) ngồi đúng nơi an táng Chúa  (Lc 24,4). Dấu đó đáng lẽ đủ cho Maria hiểu việc Chúa Phục sinh, nhưng cũng như Matta khó hiểu vì em mình sống lại (Gio 11,23-24), cũng như hai môn đệ Emmaus (Lc 24,16), Maria không thể nhận ra Chúa vì bà đang ở trong thửa vườn, nên chị tưởng đâu là bác làm vườn nào đó. Nhưng khi Chúa gọi đúng tên chị với giọng quen thuộc như Ngài đã gọi đúng tên Nathanael, Giakêu (Ga 1,47; Lc 19,5). Lúc ấy, Maria mắt sáng lên “Lạy Thầy” (c.16) Maria tưởng đâu Chúa trở về sống giữa họ như xưa.

Chị Maria không giấu nổi nỗi vui mừng tràn ngập, chị ôm chầm lấy chân Chúa như phong tục lúc ấy. Nhưng đây không phải là Chúa trở về mà là Chúa đến (Gal 14,3. 18,23. 1,16). Nhưng Chúa nói: “Đừng chạm vào Ta, vì Ta chưa về…” (c.17). Đây là một kiểu nói để Maria đừng bấu víu vào quan niệm về Ngài trong lãnh vực trần thế nữa. Thực ra Ngài đã về trời rồi, vì cái chết của Chúa có nghĩa là về trời, là thăng thiên.

Ngoài ra chữ “đừng chạm đến ra”, theo P. Jouen có nghĩa là mệnh lệnh truyền giáo, hãy để đó đi loan báo Tin Mừng cho anh em. Hãy chia vui cùng kẻ vui. Niềm vui được nhiều người chia sẻ càng lớn lao. Cho nên không phải là Chúa không cho phép chạm vào Chúa theo phong tục của Đông phương vì Tôma cũng đã được làm thế (Ga 20,28). Cho nên câu Chúa nói “Đừng chạm… vì Ta chưa về cùng Cha…” (c.17): Chúa chưa dứt khoát về Trời đâu, Chúa chưa bỏ trần gian ngay đâu mà lo, đừng sợ mất Ngài. Vậy hãy đi loan báo cho các tông đồ đang lúc họ tuyệt vọng trong một căn phòng đóng kín mít để họ lấy lại sức mạnh và lòng tin.

Mỗi chúng ta là một Mađalêna mới của hôm nay. Nhờ đức tin, chúng ta đã nắm được Chúa Kitô vững chắc hơn Mađalêna nữa. Vậy hãy ra đi vào cuộc sống mà loan truyền sự sống của Chúa cho anh em.

————————–

Bình luận